Hệ thống EW Kalinka có thể giúp Nga vô hiệu hóa Starlink ở Ukraine. Ảnh: CCO. Hệ thống tác chiến điện tử (EW) Kalinka đang nổi lên như một mối đe dọa nghiêm trọng đối với mạng lưới vệ tinh Starlink của SpaceX, được mệnh danh là ‘Starlink Killer’ nhờ khả năng phát hiện, định vị và gây nhiễu chính xác các terminal mặt đất, biến lợi thế liên lạc vệ tinh của đối phương thành điểm yếu chí mạng trong các cuộc xung đột hiện đại.

Siêu pháo tự hành Arpan 155 đạt tốc độ bắn kỷ lục, công nghệ số hóa vượt trội
Kalinka là hệ thống giám sát và định vị tín hiệu vệ tinh chuyên biệt, do Trung tâm Hệ thống Không người lái và Công nghệ (Center for Unmanned Systems and Technologies - CBST) của Nga phát triển.
Hệ thống chính thức được giới thiệu và đưa vào sản xuất nhỏ lẻ vào tháng 12/2024, dưới sự lãnh đạo của Chủ tịch Hội đồng quản trị Andrey Bezrukov.
Ban đầu được thiết kế để đối phó với việc Ukraine sử dụng Starlink để duy trì liên lạc và điều khiển drone, Kalinka nhanh chóng được thử nghiệm thực chiến và thậm chí được cho là đã xuất khẩu hoặc thử nghiệm ở các khu vực khác như Iran vào đầu năm 2026, nơi nó được nghi ngờ sử dụng để gây nhiễu Starlink trong các cuộc biểu tình lớn.
Không giống như các hệ thống EW truyền thống tập trung vào gây nhiễu diện rộng, Kalinka ưu tiên vai trò trinh sát thụ động: phát hiện tín hiệu phát ra từ các terminal Starlink (bao gồm cả phiên bản quân sự Starshield với tính năng bảo mật cao hơn), sau đó định vị chính xác vị trí của chúng để hỗ trợ tấn công động học hoặc gây nhiễu nhắm mục tiêu.

‘HIMARS Nga’ công nghệ ‘khủng’, thống trị thị trường pháo chính xác
Hệ thống này được tích hợp vào mạng lưới EW lớn hơn của Nga, bổ trợ cho các tổ hợp như Tobol (chuyên gây nhiễu uplink/downlink vệ tinh từ khoảng cách xa) bằng cách cung cấp dữ liệu định vị terminal mặt đất.
Về thông số kỹ thuật, Kalinka nổi bật với phạm vi phát hiện lên đến 15km, cho phép xác định vị trí các thiết bị sử dụng Starlink như drone nặng (bao gồm loại drone Baba Yaga), tàu không người lái mặt nước (USV), hoặc các nút liên lạc cố định trên mặt đất.
Hệ thống hoạt động ở dải tần Ku-band (khoảng 10.9-12.75 GHz downlink và 14 GHz uplink) và Ka-band (18-20 GHz downlink, 26.5-40 GHz uplink), chính là các băng tần mà Starlink sử dụng cho liên lạc vệ tinh quỹ đạo thấp (LEO).
Kalinka không chỉ giám sát mà còn có khả năng gây nhiễu tín hiệu hai chiều (uplink và downlink), làm gián đoạn đồng bộ giữa vệ tinh và terminal, dẫn đến mất kết nối, chậm trễ hoặc hoàn toàn tê liệt thiết bị.
Hệ thống tác chiến điện tử Krasukha-2 của Nga. Ảnh: Wikipedia Điểm mạnh lớn là tính cơ động: hệ thống có thể được lắp đặt trên các nền tảng linh hoạt như xuồng máy, thuyền cao tốc, trực thăng hoặc thậm chí xe địa hình, giúp triển khai nhanh chóng ở tiền tuyến hoặc khu vực ven biển.
Xe tăng MTU-90M chỉ 3 phút bắc cầu 19m chịu tải 60 tấn: Siêu vũ khí khiến đối phương khiếp sợ Không giống Tobol với anten parabol lớn và cơ sở cố định đòi hỏi năng lượng cao, Kalinka được thiết kế nhỏ gọn hơn, tập trung vào phát hiện tín hiệu công suất thấp từ terminal Starlink (thường chỉ vài watt) và có độ chính xác định vị cao nhờ kỹ thuật định hướng (direction-finding) tiên tiến.
Tuy nhiên, chi tiết cụ thể về công suất phát, loại anten hay thuật toán xử lý tín hiệu vẫn được giữ bí mật do tính nhạy cảm quân sự.
Trong thực tế chiến trường, Kalinka đã chứng minh hiệu quả ở Ukraine từ cuối 2024, nơi nó giúp lực lượng Nga phát hiện và vô hiệu hóa các drone và hệ thống liên lạc phụ thuộc Starlink, góp phần làm giảm đáng kể hiệu suất của các cuộc tấn công chính xác từ phía Ukraine.
Các báo cáo từ Secure World Foundation và SpaceNews năm 2025 nhấn mạnh rằng Kalinka vượt trội hơn Tobol ở khả năng nhắm mục tiêu cụ thể terminal, thậm chí cả Starshield, phiên bản quân sự được SpaceX phát triển để chống nhiễu và hack.